2. Ẩn mình ở Hidden Hanoi

2. Ẩn mình ở Hidden Hanoi

Một trong những lý do chính trong chuyến đi của tôi lần này là theo một khoá tiếng Việt theo cách “hoàn toàn tắm mình trong ngôn ngữ”, ngôn ngữ thứ 11 mà tôi có thể nói được. Tôi học tiếng Việt ở một ngôi trường tuyệt vời có tên “Hidden Hanoi, trung tâm Ngôn ngữ, Văn hoá và Ẩm thực”. Hidden Hanoi do Nikita Walford, một người phụ nữ Việt Nam chu đáo, giỏi giang và rất tháo vát điều hành. Cô cũng là người đã sắp xếp tất tật mọi thứ liên quan đến khoá học của tôi với sự quan tâm tỉ mỉ đến từng li từng tí. Như bạn có thể thấy, ở đây họ dạy nấu các món ăn Việt Nam và tất nhiên là cả các bài học tiếng Việt nữa.

Tôi hi vọng có thể phá vỡ “Rào cản của trình độ Trung cấp”, một trong những giai đoạn khó khăn nhất trong quá trình học ngôn ngữ. Tôi thực sự may mắn vì đã gặp được bốn giáo viên tuyệt vời, tất cả đều là những cô gái trẻ duyên dáng, mà dưới sự hướng dẫn của họ, tôi đã học ngày học đêm trong suốt 10 ngày, vài tiếng mỗi sáng và chiều, có một số ngày tôi còn tiếp tục thực hành vào cả buổi tối.

Hidden Hanoi, trụ sở chính cho trải nghiệm “hoàn toàn tắm mình trong ngôn ngữ ” của tôi
Dạy cách nấu các món ăn Việt Nam, ở giữa là Nikita, người quản lý trường học. 

Bốn giáo viên của tôi ở Hidden Hanoi: Trần Minh Huyền, Phạm Vân Anh, Nghiêm Hoàng An và Ngô Thu Thuỷ  

Một trong số những nhân viên tốt bụng ở Hidden Hanoi. 

Tất cả họ đều là những giáo viên xuất sắc. Mặc dù các bài học thường khiến tôi cảm thấy bị vắt kiệt sức, nhưng quả thực tôi đã rất hứng thú và có những tiến bộ nhất định. Tuy thế, tôi vẫn còn cả chặng đường dài dằng dặc trước mắt để chinh phục phần nghe hiểu, một thử thách lớn nhất với tôi cho đến lúc này. Chúng tôi tập trung chủ yếu vào hội thoại và luyện nghe. Nội dung các bài học được ghi chép lại trong sổ tay cá nhân, thu âm và quay video. Phương pháp chú trọng vào ngữ pháp, dịch, và các bài luyện – những cách thức chính trong “phương pháp học ngữ pháp – dịch” truyền thống – nói một cách nhẹ nhàng là, sẽ không mang lại hiệu quả như mong đợi.

Trên thực tế, tuy tiếng Việt là “một ngôn ngữ khó” ở một mức độ nào đó, nhưng cũng có nhiều lý do để cho rằng đây cũng là “một ngôn ngữ dễ”. Tôi đã có một bài viết chi tiết về nội dung này, bản tóm tắt có thể tìm thấy ở đây.  Bài viết đưa ra một cái nhìn sâu sắc đa chiều về việc học ngôn ngữ nói chung nên tôi nghĩ nó cũng khá là thú vị.

Ngôi trường tôi theo học có tên là “Hidden Hanoi” (Hà Nội ẩn), nhưng trải nghiệm của tôi ở đó thì “ẩn”theo nhiều nghĩa. Chẳng hạn như trong vài ngày đầu tiên, tôi ở cùng một gia đình người Việt mà chẳng ai trong số họ nói được từ tiếng Anh nào, nhà của họ “ẩn” sâu trong một con ngõ nhỏ chật hẹp đến mức khó tin, dấu ấn đặc trưng của một Hà Nội cổ xưa. Một số ngõ hẹp đến mức mà một chiếc xe máy cũng không thể lọt qua, khỏi nói gì đến ô tô. Nó khiến tôi nhớ đến Hồ Đồng (hutong – 胡同) ở Bắc Kinh, những con ngõ nhỏ mà tôi đã vô cùng thích thú khi lang thang ở đó (vâng, tôi cũng có thể nói được tiếng Trung).

Ảnh một số con ngõ vô cùng chật hẹp.

Lang thang quanh con ngõ mà tôi đã ở.